cho đến khi anh nắm tay em ngồi xuống đối diện anh, ôm em vào lòng và đặt nụ hôn cuối lên đôi môi rạn khô vì ướp mãi nước mắt và anh thì thầm thú thật với em tất cả mọi lời nói dối những lần khi lần đầu gặp mặt, những lần khi chúng ta đã quen, những lần khi anh đã phải lòng cô ấy, và đôi ba chữ cuối cùng:" có lẽ ta nên chia tay." cùng lời xin lỗi … Khi anh bên em cùng em. Giờ em biết anh rất nhớ em. Biết anh rất cần em. Nhưng em xin lỗi xin lỗi anh. Giờ em biết em phải xa anh. Dù mình yêu nhau nhiều như thế nào. Cho em xin lỗi xin lỗi anh. Hãy quên anh đi em như quên một giấc mơ. Vì đời là mong manh cơn mơ quá dài. Cho em xin lỗi xin lỗi anh Chorus: Lòng đau xót còn đâu ngày xưa khi anh đưa em về Còn đây những bài hát thương nhớ anh viết cho tình ta Thì thầm em đẹp nhất đời anh Tiếng cười vang trong gió còn đâu Lòng đau xót còn đâu ngày xưa nhớ tiếng bước chân em Rồi anh đến gõ cửa chờ em anh ôm em thật lâu Còn đâu những nụ hôn say đắm Anh thật lòng xin lỗi em, hãy tha lỗi cho anh em nhé! Sáng mai anh đến đón em mình đi ăn nè. 5. Anh biết lời nói là không thể rút lại, nhưng mà anh chỉ vì không kiềm chế được mới thốt ra những lời khiến em đau lòng. Anh xin lỗi em nhiều lắm, hãy tha thứ cho anh lần này, em 7. Nếu có một điều ước, anh sẽ ước là em sẽ hết giận anh thôi. Anh xin lỗi em. 8. Hãy đánh anh, đánh anh thật mạnh, hay hãy cứ cắn vào vai anh như em vẫn từng cắn… Nếu làm vậy mà khiến em vui và hết giận anh thì em cứ làm. Yêu em nhiều, đừng giận anh nữa nhé. 9. Em xin cảm ơn mọi người ạ. Môn Văn Lớp: 10 Giúp em bài này với ạ: Hãy hóa thân thành Pê nê lốp trong đoạn trích Uy - lít - xơ trở về No copy trên mạng nha. Chàng lau những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má tôi, hôn lên trán tôi rồi ôm tôi vào lòng… Thật ấm áp TBQuqB. Cái motip tổng tài bá đạo thật sự đã rất quen rât quen thuộc rồi. Tình tiết quanh đi quẩn lại cũng là những hiểu lầm, ngộ nhận, nhận ra tình cảm, lại sóng gió, cứ hợp rồi tan, tan rồi hợp...Tình một đêm kết thúc, ai nấy rồi cũng thành người xa lạ thôi! Vậy là được. Cớ gì cứ phải cưỡng ép bên nhau? Thế nhưng tổng tài chính là thích bá đạo như vậy đó, được không hử?"Một đêm triền miên, quăng qua hai trăm đồng, tự nhận mình xui xẻo! Những tưởng từ nay là người qua đường, nhưng lại ba lần bốn lượt bị bắt trở lại giường... Về sau cô phẫn nộ, đổi lại anh lại nghiêm túc nói yêu cầu cô chịu trách nhiệm. Cô rất muốn biết "Chịu trách nhiệm thế nào?" Anh nhào tới như hổ vồ "Tiếp tục ngủ!~"Truyện có ba phần, mỗi phần là 1 cặp khác nhau. Văn án chỉ dành cho cặp chính ^^~***Dịch truyện Tầm mệt mỏi quá nên dịch vui một câu chuyện khác của bạn Tầm =~Truyện này không ngắn, ai thích đọc vui thì đọc, còn ai muốn tìm một truyện để hoàn nhanh thì đừng đọc thể loại tổng tài cẩu huyết như các bộ tổng tài cẩu huyết kinh điển khác, dễ khiến người đọc muốn đập nam chính hoặc nữ chính, ai yếu tim, yêu cầu thực tế, văn phong nho nhã cũng không nên đọc. Truyện có nội dung đã nhiều truyện viết, ai thích mới lạ cũng không nên của tác giả không có tên tuổi, ai muốn tìm một câu chuyện mượt mà từ đầu đến cuối cũng không nên đọc.***"Á, đau quá...""Không được chạy!""Tôi không muốn nữa, đừng tiếp tục nữa! Á..."...Lâm Uyển Bạch mở mắt ra, cơn đau lạ lẫm trên người khiến cô bàng hoàng nhận ra tất cả không phải cô đang có mặt là một phòng khách sạn, ánh nắng ngày mới mông lung hắt vào, làm nhòe đi tấm thảm trải sàn và một chiếc giường với tình cảnh "nóng bỏng". Quần áo của cô từ trong ra ngoài đều rơi hết xuống đất, nhăn nhúm hết qua cô đã bị ai đó cưỡng bức!Lâm Uyển Bạch ôm đầu, cố gắng nhớ lại. Cô làm việc partime trong một quán bar, công việc chủ yếu là quảng bá rượu cho khách, có một vị khách già tâm ý đen tối cứ nằng nặc bắt cô uống rượu rồi mới thanh toán. Sau khi uống xong, cô phát hiện trong rượu có vấn đề, khó khăn lắm mới thoát ra ngoài được. Sau khi ra khỏi thang máy, trong tình thế cấp bách, cô chui vào một không gian khác, sau đó ký ức trở thành những mảnh vụn vặt...Cánh cửa phòng tắm bất ngờ được mở giờ cô mới phát hiện ra trong phòng ngoài mình còn có một người khác. Lâm Uyển Bạch vội vàng kéo cao chăn lên che kín cơ tầm mắt qua nhìn, cô phát hiện đó là vóc dáng cao lớn lực lưỡng của một người đàn ông phương Bắc, đường nét ngũ quan cương nghị nhưng không quá thô, cực kỳ đẹp trên hông anh ta chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, nửa người trên cứ thế lồ lộ ra ngoài không chút che đậy. Lồng ngực chia ra làm hai bên rắn chắc rõ ràng, nhìn tiếp xuống dưới là từng múi cơ bắp vừa phải, quy chuẩn và đường nhân ngư thấp thoáng, nước vẫn còn đang nhỏ xuống trên mái tóc Uyên Bạch đỏ mặt quay đi nhưng sau đó lại khẩn trương quay lại đầu tiên của cô cứ thế bị người lạ trước mặt này cướp mất, hơn nữa cô còn bị giày vò đến chết đi sống lại!Người đàn ông đi qua kéo tung rèm cửa ra, cầm một điếu thuốc trên bàn lên, quay lại liếc xéo cô rồi nhả ra một làn khói "Nhìn cái gì, muốn làm lại lần nữa hả?"Lại cái đầu anh!Mời các bạn đón đọc Xin Hãy Ôm Em của tác giả Bắc Chi. Tác giả Bắc Chi Thể loại Ngôn tình Trạng thái Hoàn thành Số chương 367 chương Dịch giả Tô Ngọc Hà Reviewer Hoa Mộc Du Góc thảo luận [Thảo luận - Góp ý] - Các Tác Phẩm Của Tiêu ChiếnXin Hãy Ôm Em Đỉnh điểm của sự yêu thích đọc truyện online là những năm tôi còn học cấp ba, lúc đó Cảm thấy việc học thật sự rất áp lực. Chính vì vậy những lúc nhàn rỗi tôi lại miệt mài Đi tìm kiếm những truyện hay để đọc. Còn nhớ buổi tối hôm ấy sau khi đã tìm thấy Một App đọc truyện rất tiện ích, tôi đã rất nhanh download về và tìm kiếm thể Loại "Ngôn tình" mà tôi yêu thích. Không ngờ một cái tên bất ngờ hiện lên trên bảng danh sách truyện, không cầu kì nhưng lại tạo cảm giác yếu đuối, cần che chở Là "Xin hãy ôm em" của tác giả Bắc Chi.​ Thói quen của tôi là mỗi lần đọc truyện phải xem phần mô tả, và quả thật truyện này có motip tổng tài bá đạo chính là lối truyện mà tôi tìm kiếm. Tình tiết quanh đi quẩn lại cũng là những hiểu lầm, ngộ nhận, hiểu rõ tình cảm đối phương, rồi sóng gió, hợp tan, chia ly rồi hạnh phúc.. Nào không vòng vo nữa hãy cùng Tiểu Du đi qua diễn biến của câu chuyện này nhé! Nữ chính của chúng ta là Lâm Uyển Bạch, cô là cô gái mẹ mất sớm, bố cô lại đi bước nữa và có con riêng bên ngoài. Khi gia đình ba người kia hợp cũng chính là lúc tình cảm giữa ba cô và cô rạn nứt không còn chút gì nữa ngoài ràng buộc về quan hệ huyết thống. Chính vì vậy bà ngoại đón cô về nuôi nấng cho đến lúc trưởng thành. Chính vì để mưu sinh cho cuộc sống Lâm Uyển Bạch phải làm việc parttime cho một quán bar, và trong môi trường này cô đã gặp được nam chính - vị tổng tài lúc bá đạo, lúc lại pha tính khí trẻ con Hoắc Trường Uyên. Cuộc gặp gỡ bắt đầu khi Lâm Uyển Bạch bị chuốt thuốc vào rượu và đi nhầm phòng. Hoắc Trường Uyên vốn là một người ghét đụng chạm phụ nữ, hay nói cách khác là có bệnh chán ghét phụ nữ nhưng cũng không thích đàn ông. Duy chỉ khi gặp được Lâm Uyển Bạch thì anh mới phát hiện thì ra mình cũng có thể "cứng lên được" kkk. Đây cũng là tình huống khá lối mòn trong một số bộ tổng tài bá đạo như "Chọc giận bảo bối" hay "Ảnh đế thần bí trộm cưới" Nhưng dưới sự dẫn dắt trong cách viết khá thú vị của Bắc Chi đã làm cho đọc giả phải yêu thích không rời. Còn nhớ những lúc truyện chưa ra kịp, tôi phải tìm rất nhiều nguồn khác nhau để cập nhật nhanh nhất chương mới. Không phải truyện hay đến mức nhức nhối nhưng lại có thể khiến ta thấy thú vị, thấy sâu lắng, hay có những lúc muốn khóc. Khi đọc truyện các bạn sẽ thấy có những lúc nam chính bá đạo như thế này Có những lúc ghen tuông đáng yêu đến không thể nói Các bạn biết lúc tôi đọc đến một chương sau khi nữ chính và nam chính chia tay, lúc đó nam chính vì muốn dụ giỗ nữ chính quay lại đã làm những trò đáng yêu mà đến nữ chính cũng phải rung động. Đặc biệt là câu nói "- Nhớ anh không? - Nhưng anh nhớ phải làm sao bây giờ?" Quả thật là đốn tim con dần đến từng câu từng chữ. Có thể các bạn sẽ không cảm thấy có gì quá đặc biệt trong câu nói này, vì phần lớn các truyện khi yêu nhau các nhân vật đều sẽ ngọt ngào với nhau như vậy. Nhưng nam chính của truyện này thật ra từ nhỏ quá khứ đã rất đau lòng, mẹ sinh khó mà chết, từ đó bố đã đổ hết mọi trách nhiệm lên người con xui xẻo là anh, không cho anh sống bên cạnh mà đẩy đến một quốc gia xa xôi. Chính vì vậy nam chính chưa bao giờ thổ lộ với ai một câu nào thân mật, cho nên lúc anh nói ra câu này tôi đã cảm thấy à Hoắc Trường Uyên thật sự đã vì cô gái tội nghiệp Lâm Uyển Bạch mà biết yêu thương rồi. Cặp đôi này rất thú vị, qua chuyện tình một đêm họ đến với nhau chỉ vì một người cần tiền chữa bệnh cho bà còn một người cần thân thể người kia. Nhưng dần nảy sinh tình cảm với nhau, một người chấp nhận tính tính nóng lạnh thất thường của người kia, một người trở thành chỗ dựa vững chắc nhất để bảo bọc người còn lại. Bước đầu tình cảm chưa sâu đậm học chia tay, tan hợp không biết bao lần, nhưng lần nào cũng quay lại nhanh chóng vì những tình huống ngộ nghĩnh. Nhưng khi tình cảm đã sâu đậm, họ lại phải cách xa nhau đến bốn năm. Hoắc Trường Uyên mất trí nhớ, Lâm Uyển Bạch cứ nghĩ đã mất đi đứa con trai và chịu ác mộng đày đọa hơn bốn năm. Đọc đến những chương này chắc có lẽ các bạn sẽ phải ướt gối thôi. Nguyên nhân cách xa lâu đến như vậy là do nữ phụ Lục Tịnh Tuyết, một người thanh mai trúc mã với Hoắc Trường Uyên vì quá si mê nam chính mà hợp tác với em kế của Lâm Uyển Bạch cùng cha Hoắc Trường Uyên chia rẽ. Thật sự đọc truyện mà có những lúc tức oái ăm, muốn băm vằm con betu cho đỡ tức Con gấu bông của tôi. Nhưng các bạn cũng hãy cứ yên tâm vì nam nữ chính đều là những người sáng suốt, có lẽ đây là câu chuyện mà cả hai nhân vật chính mà tôi đều không ghét ai nỗi khi có hiểu lầm. Vì họ luôn tin tưởng nhau và sợ làm đối phương đau lòng, giữa họ là tình cảm rất gắn bó. Nam chính luôn nhìn thấu được thủ đoạn của nữ phụ và bố mình với nữ chính nên luôn tin tưởng bảo vệ cô, còn nữ chính thì một lòng hướng về nam chính. Tuy cô hiền nhưng không nhu nhược, đáp trả với nữ phụ không gay gắt nhưng lại khiến những người đó tức tối, làm người thán phục. Trải qua nhiều mật ngọt rồi lại đến đau thương như vậy, nhưng rồi người có duyên thật sự sẽ lại quay về với nhau. Cuối cùng đứa con mà Lâm Uyển Bạch tưởng đã mất lại có thể bình an lớn lên trong lòng Hoắc Trường Uyên, còn Hoắc Trường Uyên sau khi tìm lại được trí nhớ đã nhất quyết giữ cô bên mình vì đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian bên nhau. Họ từ từ vun đắp cho con trai hạnh phúc và có với nhau con gái. Đây là màn đối đáp đáng yêu giữa cặp đôi Truyện này không có tình tiết thái quá, gây cho người đọc cảm giác không chân thật. Tất cả từ tình huống đến ngôn ngữ đều xuất phát từ những gì bình dị mà theo cảm nhận của mình là vậy. Điểm trừ của truyện là truyện đã làm rơi nước mắt của mình khá nhiều ở những chap gần kết. Bộ này có hai phần, phần này là về nam nữ chính còn một phần nữa là về nam nữ phụ là bạn thân của nam nữ chính. Chắc cũng không kém phần hài và ngược đâu nhé! Nếu là người ume truyện, mong mọi người hãy đọc bộ này một lần, sẽ không phí của mọi người một chút thời gian nào cả, vì khi tôi đọc cũng hai năm rồi vẫn còn mê đắm và đọc lại đã hai lần rồi. Nay rãnh rỗi lại đem ra review lại tí xíu để các bạn có thêm một tên truyện vào list tìm kiếm nè. Hẹn gặp lại các cậu vào những lần review tiếp theo.. Chèn hơi nhiều hình vì để diễn tả thật hân thật lời văn í. Nếu có gì sai sót mong mọi người góp ý vào link trên nhé! Thân!​ ngôn tình review review truyện Dịch giả Tô Ngọc Hà ” Cái motip tổng tài bá đạo thật sự đã rất quen rât quen thuộc rồi. Tình tiết quanh đi quẩn lại cũng là những hiểu lầm, ngộ nhận, nhận ra tình cảm, lại sóng gió, cứ hợp rồi tan, tan rồi hợp… Tình một đêm kết thúc, ai nấy rồi cũng thành người xa lạ thôi! Vậy là được. Cớ gì cứ phải cưỡng ép bên nhau? Thế nhưng tổng tài chính là thích bá đạo như vậy đó, được không hử? “Một đêm triền miên, quăng qua hai trăm đồng, tự nhận mình xui xẻo! Những tưởng từ nay là người qua đường, nhưng lại ba lần bốn lượt bị bắt trở lại giường… Về sau cô phẫn nộ, đổi lại anh lại nghiêm túc nói yêu cầu cô chịu trách nhiệm. Cô rất muốn biết “Chịu trách nhiệm thế nào?” Anh nhào tới như hổ vồ “Tiếp tục ngủ!~” Truyện có ba phần, mỗi phần là 1 cặp khác nhau. Văn án chỉ dành cho cặp chính ^^~ Dịch giả Tô Ngọc Hà " Cái motip tổng tài bá đạo thật sự đã rất quen rât quen thuộc rồi. Tình tiết quanh đi quẩn lại cũng là những hiểu lầm, ngộ nhận, nhận ra tình cảm, lại sóng gió, cứ hợp rồi tan, tan rồi hợp... Tình một đêm kết thúc, ai nấy rồi cũng thành người xa lạ thôi! Vậy là được. Cớ gì cứ phải cưỡng ép bên nhau? Thế nhưng tổng tài chính là thích bá đạo như vậy đó, được không hử? "Một đêm triền miên, quăng qua hai trăm đồng, tự nhận mình xui xẻo! Những tưởng từ nay là người qua đường, nhưng lại ba lần bốn lượt bị bắt trở lại giường... Về sau cô phẫn nộ, đổi lại anh lại nghiêm túc nói yêu cầu cô chịu trách nhiệm. Cô rất muốn biết "Chịu trách nhiệm thế nào?" Anh nhào tới như hổ vồ "Tiếp tục ngủ!~" Truyện có ba phần, mỗi phần là 1 cặp khác nhau. Văn án chỉ dành cho cặp chính ^^~ Cơ thể Lâm Uyển Bạch từ sự cứng đờ ban đầu, sau khi được anh kéo vào vòng tay, dần dần mềm trở lại. Nghĩ tới chuyện anh chạy tới nhà họ Lâm đón mình mà không đón được, lúc ra, sắc mặt cô trông lại khác lạ như thế, Lâm Dũng Nghĩ cũng sẽ không giấu gì anh. Cô vùi mặt vào lồng ngực anh, nhắm mắt lại, cô gắng hít hà mùi hương nam tính tỏa ra từ người anh, muốn tìm kiếm một chút sức mạnh. Qua một lúc rất lâu, Lâm Uyển Bạch mới từ từ lên tiếng, giọng nói càng lúc càng thấp xuống "Vậy thì chắc anh đã biết, em không phải con gái nhà họ Lâm, em và bố em thật ra không có quan hệ huyết thống, em thậm chí còn không biết mình là ai..." "Vậy thì sao?" Hoắc Trường Uyên hỏi ngược lại, đưa tay nâng mặt cô lên khỏi lòng mình, cúi xuống nhìn cô chăm chú "Cho dù em có là trẻ mồ côi thì cũng có gì khác biệt, em vẫn là cô gái mà anh cần!" Lâm Uyển Bạch bị anh ép phải ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt anh. Cô tin rằng đây không phải là những lời chỉ để an ủi mình. Từ ban đầu khi họ bắt đầu quan hệ, cô vẫn luôn là đứa con gái bị nhà họ Lâm bỏ rơi, anh cũng chưa bao giờ để ý, chỉ bám riết lấy cô mà thôi. Tuy rằng cô mất mẹ, mất bà ngoại, bây giờ ngay cả bố mình là ai cũng không chắc chắn, nhưng cũng có sao đâu? Cô là người con gái của anh, vậy là đủ rồi! Ngón tay dài của Hoắc Trường Uyên vuốt qua đôi mày của cô, anh hạ thấp giọng hỏi "Có phải rất buồn không?" Sau khi biết chuyện này từ Lâm Dũng Nghị, anh đã lập tức lái xe qua đây. Đi men theo con đường hướng thẳng quán café, quả nhiên anh đã nhìn thấy bóng cô đơn độc đi giữa dòng người. Cô cúi đầu, xụ vai, rõ ràng nắng chiều còn sáng mà trên đỉnh đầu cô như chỉ có mây đen mù mịt. Nhất là khi nhìn thấy cô thất thần đi trên phố, còn bị người ta huých phải vai, đến khi cô vùi đầu vào lòng anh, anh bỗng dưng cảm thấy chua xót, cổ họng nghẹn lại, nhất thời không biết nên thương cô thế nào. "Không đâu..." Lâm Uyển Bạch lắc đầu. So với việc đau buồn, phần nhiều là bối rối và hoang mang chăng... Lâm Uyển Bạch nắm chặt lấy tay anh, lắc lắc "Đừng nhìn em như vậy, cảm giác em như một chú cún đáng thương vậy!" Hoắc Trường Uyên phì cười vì câu hình dung này của cô. Anh hôn lên trán cô, cả mí mắt, sau đó mỉm cười nói "Biểu hiện không tệ, vẫn chưa mít ướt." "Em có phải là ma khóc nhè đâu!" Lâm Uyển Bạch kháng nghị. Hoắc Trường Uyên nhướng mày với cô "Sao? Muốn ngồi đây ôm nhau tiếp hay về nhà?" "Về nhà chứ!" Lâm Uyển Bạch ngồi thẳng dậy. Sau khi buông tay, Hoắc Trường Uyên bỗng nhiên quay sang liếc cô, ánh mắt lóe lên nhưng tia gian xảo "Lâu lắm rồi không "xe chấn", chúng ta tìm một nơi hẻo lánh đi?" "Đừng đùa..." Lâm Uyển Bạch chợt cắn môi, xấu hổ. "Không thật chứ?" Hoắc Trường Uyên kéo tay cô qua, khẽ đặt dưới thắt lưng. Lâm Uyển Bạch khẽ kêu lên một tiếng "... Này!" Rút tay về, cô vội vàng thắt dây an toàn ngồi nghiêm chỉnh, chỉ dám len lén liếc anh. Hoàng hôn ngoài cửa sổ hắt vào, càng làm ửng hồng gò má cô. Hoắc Trường Uyên khởi động xe, rướn môi cười rồi cho xe tiến vào dòng xe trên đường. Ừm, cuối cùng cũng không rầu rĩ mặt mày nữa. ... Hoắc Trường Uyên ngồi trên chiếc ghế lưng cao, quay lưng về cả một khoảng chiều tà ngoài cửa sổ. Anh rút một điếu thuốc ra kẹp vào giữa hai ngón tay, rồi bật bật lửa mấy cái, nhưng lại chợt nhớ ra nếu chuẩn bị có con gái thì phải cố gắng cai thuốc cai rượu. Tuy rằng đến tận bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì nhưng anh vẫn luôn chờ đợi. Rướn môi cười, Hoắc Trường Uyên bỏ lại thuốc lá vào bao. Tiêu Vân Tranh mặc áo vest ngồi đối diện, lúc ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy một nụ cười thoáng qua bên khóe môi anh, cả đôi mắt lãnh đạm kia cũng dịu dàng hơn mấy phần. Tiêu Vân Tranh gập tài liệu trong tay lại, đặt xuống bàn làm việc "Chỗ tài liệu này em đã đọc rồi, về cơ bản đã nắm rõ thông tin. Ngày mai em sẽ qua bàn việc hợp tác tiếp theo như hợp đồng." "Ừm." "Mấy hôm nay em phải kiểm kê lại các khoản chi nội bộ của công ty, đọc mà đau cả đầu!" Tiêu Vân Tranh thở dài "Còn cả mấy dự án lớn nhỏ này nữa, cái nào cũng do anh quyết, sau này chuyển sang cho em e là sẽ không thuận lợi, hơn nữa, em cũng không rành." "Em nên sớm quen với mấy việc này." Hoắc Trường Uyên cất giọng hờ hững. Tiêu Vân Tranh nhíu mày, ngừng một chút mới nói tiếp "Bố hết cách rồi mới phải gọi em về. Anh là người thích hợp nhất để ngồi vào vị trí này, anh chắc chắn muốn buông bỏ tất cả, không định thay đổi suy nghĩ sao?" "Không." Hoắc Trường Uyên đáp dứt khoát. Tiêu Vân Tranh còn định nói thêm gì nhưng bị anh giơ tay ngăn cản, rút chiếc di động đang rung ra. "Anh xong việc rồi." Hoắc Trường Uyên cúi đầu nhìn giờ, cầm áo khoác vắt trên lưng ghế lên "Ừm, vậy em đợi anh hai phút, bây giờ anh xuống dưới." Tuy rằng Tiêu Vân Tranh không biết người gọi tới là ai, nhưng từ biểu cảm trên nét mặt anh khi nói chuyện, có thể đoán được vài phần. Chỉ khi đối diện với Lâm Uyển Bạch, anh mới bày ra sự dịu dàng vô thức ấy. Sau khi ngắt điện thoại, Lâm Uyển Bạch nắm tay bánh bao nhỏ đứng đợi trong đại sảnh. Hôm nay cô đưa bánh bao nhỏ đi học lớp Taekwondo buổi chiều, kết thúc cũng đã chập tối. Cô nghĩ vừa hay họ định ra ngoài ăn nên gọi điện cho anh, rồi bảo chú Lý chở hai mẹ con họ tới Hoắc Thị. Thật ra cô cũng rất muốn đi lên gác, nhưng những ánh mắt nhìn qua khiến cô cảm thấy gượng gạo và ngượng ngập. Cô đang định đi tới khu nghỉ ngơi ở phía chếch để đợi thì thang máy "ding" lên một tiếng. Cô chỉ vô thức nhìn xem có phải Hoắc Trường Uyên không. Nào ngờ lại bắt gặp một người không muốn gặp cho lắm. Lâm Uyển Bạch định giả vờ như không nhìn thấy, quay người dẫn bánh bao nhỏ tránh đi. Nhưng không ngờ đối phương tinh mắt, gần như phát hiện ra cô ngay lúc ấy, cái bóng cao ráo đã tiến về phía cô. "Cô Lâm!" Lâm Uyển Bạch nhíu mày "Cô Lục!" Dường như nhận ra sự khó chịu của cô, bánh bao nhỏ ngẩng đầu gọi một tiếng "Uyển Uyển!" Ngay sau đó, nó phồng má đứng ngay trước mặt cô, trừng trừng đôi mắt to nhìn Lục Tịnh Tuyết với vẻ phòng bị như đang bảo vệ cô vậy. Thấy vậy, Lâm Uyển Bạch cảm thấy ấm lòng, bất giác giơ tay lên xoa đầu nó. Lục Tịnh Tuyết nhìn thấy cảnh mẹ con ấm áp này, biểu cảm trên mặt khựng lại vài giây, nhưng dù sao cô ta vẫn là người giỏi che giấu, cô ta nhanh chóng bình thường trở lại, cười tươi "Cô Lâm, tôi thật sự rất khâm phục cô!" "Sao lại nói vậy?" Lâm Uyển Bạch mím môi hỏi. "Trường Uyên vì cô mà chấp nhận rời khỏi giới kinh doanh trong độ tuổi này. Ngay cả vị trí Hoắc tổng cũng không cần nữa. Sức hấp dẫn của cô lớn thật đấy! Hành vi không yêu giang sơn chỉ yêu mỹ nhân này, có phải cô cũng rất cảm động không?" Nói đến cuối cùng, Lục Tịnh Tuyết cảm thấy răng mình sắp nghiến vào nhau vì ghen tỵ và căm hận rồi. Lâm Uyển Bạch chỉ nói "Đó là chuyện của chúng tôi." Bánh bao nhỏ đánh mắt về phía thang máy, bất ngờ kêu lên "Papa!" Cả hai người đồng thời nhìn qua, thấy Hoắc Trường Uyên đang đi thẳng về phía này, nhưng là đi về phía hai mẹ con họ. Cho dù gần như vậy, nhưng anh cũng không nhìn Lục Tịnh Tuyết lấy một chút. "Trường Uyên!" Lục Tịnh Tuyết đành dịu giọng gọi. Hoắc Trường Uyên liếc qua, nhưng chỉ nói "Sunny, tôi đã có lời với Lục Thị rồi, tài liệu bảng biểu lần sau sẽ có người mang tới, không cần cô đích thân chạy đến đây nữa." Nói xong, anh còn không buồn đợi câu trả lời của cô ta đã thẳng thừng bế con trai vào lòng, rồi nắm tay Lâm Uyển Bạch đi thẳng ra ngoài, không quay đầu lại. Lục Tịnh Tuyết cắn chặt răng, nụ cười trên gương mặt phải rất cố gắng mới trông tao nhã, không chịu ảnh hưởng gì. Cô ta gượng gạo nhìn theo bóng lưng họ, không biết họ nói gì, từ xa chỉ nhìn thấy Hoắc Trường Uyên rướn môi cười. Đại sảnh có rất nhiều người cũng nhìn theo như cô ta, nhưng đều lần lượt bày ra ánh mắt ngưỡng mộ. Tất cả đều như đang châm chọc cô ta. Những ánh mắt đó như đang nói Họ là một gia đình ba người hạnh phúc, tuy rằng đó là sự thật... Cho đến khi bóng lưng đó biến mất, cô ta mới cam tâm quay về. Lục Tịnh Tuyết không đi ngay. Đúng lúc đó thang máy lại từ từ mở ra, bên trong có người lần lượt bước ra. Cô ta đứng đó đợi vài giây, khi nhìn thấy một người đi gần tới mới chủ động tiến lên, cười ngọt ngào "Vân Tranh, chúng ta cùng đi ăn cơm nhé!" ... Ra khỏi Hoắc Thị, bánh bao nhỏ được để lên chiếc ghế an toàn ở phía sau. Hoắc Trường Uyên nghiêng người cài dây an toàn cho cô đồng thời nói "Hôm nay cô ta tới công ty nhưng anh không gặp mặt!" "Ừm." Lâm Uyển Bạch gật đầu. Ban nãy ở trước mặt Lục Tịnh Tuyết cô nghe rất rõ ràng, anh đã vạch rất rõ quan hệ rồi, bây giờ nhấn mạnh thêm e chỉ vì sợ mình để ý. Nghĩ tới đây, cô lại toét miệng cười. Hoắc Trường Uyên thấy cô không ghen cũng thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó anh đánh mắt về phía cậu con trai đang ngồi đếm ngón tay, cảm thấy chướng mắt vô cùng, nhíu mày nói giọng không mấy vui vẻ "Sao lại dẫn cả Đậu Đậu theo?" Nhận được điện thoại của cô, anh còn nghĩ sẽ là một bữa tối hai người dưới ánh nến nữa. Lâm Uyển Bạch câm nín. Người đàn ông này lại vậy rồi... Cô chau mày, khó xử giải thích "Em vừa cùng con đi tập lớp Taekwondo xong mà..." "Thôi bỏ đi, muốn ăn gì?" "Bảo bảo muốn ăn thịt nướng~" Bánh bao nhỏ ngồi sau vội nhích lên, chớp thời cơ trả lời như muốn ăn đấm Hoắc Trường Uyên hoàn toàn không có ý để tâm tới nó. Anh cố tình lờ đi, chỉ nhìn cô. Lâm Uyển Bạch trông thấy dáng vẻ thèm thuồng của bánh bao nhỏ, trái tim đã tan chảy, bèn yếu ớt phụ họa "À, ăn thịt nướng đi..." "Biết rồi!" Hoắc Trường Uyên đen sì mặt lại. Lâm Uyển Bạch lặng lẽ nuốt nước bọt, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, rồi hướng thẳng về phía trước, không dám tùy tiện vuốt râu hổ nữa. Khi chiếc xe nổ máy, cô đánh mắt nhìn vào gương chiếu hậu, phát hiện Lục Tịnh Tuyết và Tiêu Vân Tranh vừa đi ra khỏi tòa nhà. Lục Tịnh Tuyết dặn dò tài xế cứ về trước, rồi ngồi vào trong chiếc ô tô của Tiêu Vân Tranh, có vẻ như họ định cùng nhau đi ăn tối. Nghĩ tới chuyện đến hôm nay Tiêu Vân Tranh vẫn giữ miếng ngọc Phật đeo trên cổ, Lâm Uyển Bạch chợt nghĩ giá mà họ có thể đến với nhau thì tốt rồi. Nhưng cô cũng hiểu rõ điều đó là không thể, vì nếu như có thể, Lục Tịnh Tuyết đã sớm từ Hoắc Trường Uyên rồi, đâu có đợi tới bây giờ... Ban nãy đứng trong đại sảnh, tuy chỉ là vài câu đối thoại ngắn ngủi, nhưng cô có thể nhìn rõ sự không cam tâm trong ánh mắt đối phương. ... Chập tối, màn đêm buông xuống. Sau khi nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh, nhờ thím Lý tiếp tục giúp mình mấy việc trong bếp, Lâm Uyển Bạch đích thân chạy ra đón. Ở đó ngoài Hoắc Trường Uyên ra còn có Tang Hiểu Du, người vừa xuất hiện hai hôm trước. "Cá nhỏ!" Lâm Uyển Bạch đeo tạp dề, vui vẻ chào. Sau khi ra viện, Tang Hiểu Du suốt ngày ở lỳ trong nhà. Cô ấy vốn dĩ không muốn ra ngoài nhưng Hoắc Trường Uyên đích thân qua đón, dĩ nhiên cô ấy phải nể mặt. Lâm Uyển Bạch khoác tay bạn đi vào bếp "Cậu rửa tay trước đi, còn hai món và một bát canh, sắp ăn được rồi!" Tang Hiểu Du nhìn thấy thức ăn sắp bày kín cả bàn, cảm động vô cùng "Làm cả một bàn đầy ụ thế này, Tiểu Bạch, vất vả cho cậu rồi!" Lâm Uyển Bạch lắc đầu với cô ấy, chớp chớp mắt giải thích "Công lao này mình không thể giành được. Cả bàn ăn ngon lành này mình chỉ phụ trách chạy lăng xăng, còn đâu do một mình bác sỹ Tần nấu chính đấy!" Đúng lúc đó, Tần Tư Niên cũng bê đĩa thức ăn đi ra trong tư thế đeo tạp dề. Đôi tay đẹp ấy ngoài cầm được dao phẫu thuật ra còn làm được bao nhiêu món ngon, điểm này Tang Hiểu Du hiểu rõ hơn ai hết. Món canh cuối cùng được bê lên là có thể chính thức bắt đầu ăn rồi. Tang Hiểu Du vừa ra viện mấy hôm, dĩ nhiên không được động vào rượu. Tần Tư Niên cũng lái ô tô tới đây, nên họ chỉ được uống nước hoa quả. Lúc nâng cốc, bánh bao nhỏ đã không nhịn được, vùi đầu gặm xương rồi. Đây quả thật là lần đầu tiên họ tới nhà Lâm Uyển Bạch ăn cơm. Lần trước Lâm Uyển Bạch và Hoắc Trường Uyên vốn định chủ trì, chủ động giúp họ hòa giải mối quan hệ, không ngờ lại xảy ra chuyện. Bữa cơm khuyên nhủ hòa thuận lần này xem ra còn khó hơn nữa. Chỗ ngồi được cô sắp xếp tỉ mỉ để họ ngồi đối diện nhau. Có điều suốt cả buổi, Tang Hiểu Du không cúi đầu thì cũng quay sang bên cạnh nói chuyện, cố tình né tránh mọi tiếp xúc ánh mắt với người phía trước. Bánh bao nhỏ nãy giờ vẫn dồn sức vào chiếc bát đầy thịt, bỗng nhiên chớp chớp mắt, lên tiếng "Bảo bảo cũng thích ăn mắt cá, chú Tần thiên vị~" Trên chiếc đĩa sứ trắng đặt chính giữa có một con cá pecca hấp được trang trí bằng ớt xanh đỏ xắt sợi. Khi bánh bao nhỏ vừa dứt lời cũng là lúc Tần Tư Niên vừa kịp thu lại đôi đũa từ phía đối diện về. Lâm Uyển Bạch ngồi bên cạnh cười, lật cá lại, gắp mắt cá còn lại cho bánh bao nhỏ "Bảo bối đừng sốt ruột, con xem, ở đây còn một mắt này!" Bánh bao nhỏ mãn nguyện há to miệng, rồi ăn ngon lành. Tuy rằng Tang Hiểu Du không hề ngẩng đầu lên, nhưng Tần Tư Niên vẫn nhìn cô ấy chằm chằm. Thấy cô ấy không hề động vào miếng mắt cá trên đĩa, anh ấy nhíu mày hỏi "Sao em không ăn?" Tang Hiểu Du gắp lên nhưng không bỏ vào miệng mà đưa cho bánh bao nhỏ ở bên cạnh, vẫn không nhìn anh ấy, chỉ khẽ nói một câu "Không muốn ăn, hơn nữa bây giờ em không còn thích ăn mắt cá nữa." Bầu không khí trở nên rất nặng nề, chỉ có bánh bao nhỏ không hiểu những đợt sóng ngầm cuộn trào giữa người lớn, ăn đến nỗi miệng dính đầy mỡ. Sau khi bữa tối kết thúc, Lâm Uyển Bạch tranh thủ được một lúc kéo Tang Hiểu ngồi xuống sofa phòng khách, thì thầm tâm sự. "Cá nhỏ, cậu thật sự định kết thúc với bác sỹ Tần như vậy sao?" Tang Hiểu Du không lập tức trả lời ngay mà nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, mỉm cười, sau đó khẽ nói "Người ở trong lòng anh ấy lâu nay không phải mình." "Không phải cậu còn có thể là ai chứ?" Lâm Uyển Bạch nhíu mày, có phần không đồng tình. Nhưng ngay sau đó, trong đầu cô chợt lóe lên một cái tên. Nụ cười của Tang Hiểu Du càng đậm hơn một chút, cũng chua chát hơn một chút. Cô ấy nói đầy ẩn ý "Tiểu Bạch, cậu có biết bài thơ ấy không? Phương Bắc có giai nhân - Xinh tươi nhất cõi trần - Liếc nhìn, thành quách đổ - Nhìn thêm, quốc gia vong – Mặc kệ thành nghiêng hay nước mất – Đời còn gặp được mấy giai nhân?" "..." Lâm Uyển Bạch không biết nên nói gì. Cả hai người nhất thời trầm mặc. Tang Hiểu Du nắm chặt tay cô hơn, như đang an ủi cũng như đang tìm kiếm nguồn sức mạnh, sau đó bất ngờ nói một câu "Tiểu Bạch, mấy hôm nữa mình sẽ rời khỏi Băng Thành." Lâm Uyển Bạch sững người. Cô chưa kịp lên tiếng, có người đã nói trước cô. "Em định đi đâu!" Giọng của Tần Tư Niên căng thẳng như chất vấn. Anh ấy bê đĩa hoa quả đã gọt xong, đi vào vừa hay nghe được câu này. Tang Hiểu Du không trả lời anh ấy mà nhìn thẳng vào mắt anh ấy, nói chậm rãi nhưng rành mạch "Dù đi đâu cũng không còn liên quan tới anh nữa. Tần Tư Niên, câu nói hôm đó của em không hề đùa giỡn." Gương mặt Tần Tư Niên như bị che phủ bởi mây mù, đôi mắt hoa đào bị nhuộm một tầng sương lạnh. Có điều anh ấy vẫn cố kìm nén, nhưng mu bàn tay cầm đĩa hoa quả đã nổi đầy gân xanh, như những trói buộc muốn bung ra khỏi lớp da thịt... Hết chương 301

xin hãy ôm em thật lòng